Chap 1: I love you, my Darkness.
“Xin chào, làm việc chăm chỉ quá nhỉ.” Mở cánh cửa của tiệm tạp hóa,
Gekikara bước vào với một túi đồ ăn trên tay.Gekikara hôm nay không mặc đồng phục,
cũng không khoác chiếc áo khoác của Rappapa như thường lệ, mà chỉ mặc áo thun
và quần jean lửng.Trông cô hôm nay thật hiền lành, không còn là Gekikara nữa,
mà là Amakuchi.
“Gekikara.Sao cậu lại tới đây?”
Black nhìn về phía bạn mình và mỉm cười.Gekikara và Black từng là bạn học
chung tại Majisuka Jogakuen. Nhưng do bị bắt vào trại cải tạo, nên Gekikara bây
giờ vẫn ở lại trường chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp, còn Black giờ đã đi làm cho một
tiệm tạp hóa nhỏ, và một mình nuôi con.
“Rảnh rỗi quá nên qua thăm cậu.Tớ có mang Takoyaki nè, ăn chung đi.”
“Heh~.Bộ MajiJo không có ai cho cậu chơi sao mà chán.”
“Tớ đã hứa với Yuko-san là sẽ tốt nghiệp vào năm nay rồi.”Gekikara cười
hiền từ.
“Thiệt hả? Thế hôm nọ ai đang nằm ở bệnh viện mà lại chạy tới chỗ nhà
kho, xách theo cây nước biển rồi xông xáo bay vào đánh bọn Yabakune thế nhỉ?”
Black làm mặt thơ ngây.
"Thì cái đó là việc cấp bách mà. Hôm nọ cũng có người bỏ con cho
chủ tiệm xem rồi chạy tới đó chứ bộ."
"Hahaha."Cả hai đềubật cười.Cũng đã lâu lắm rồi hai người mới
được cùng cười với nhau như thế này.Trước kia Gekikara chỉ là một kẻ khát máu,
lấy đánh nhau là niềm vui.Còn Black là một người trầm lặng, không bao giờ giao
tiếp với ai.
"Yosh, hôm nay tớ rảnh, để tớ phụ cậu 1 tay."Gekikara đề xướng
ý kiến của mình, rồi với tay lấy tạp dề đeo vào.
"Hả, thôi khỏi đi." Black vừa dứt câu thì bỗng từ đâu có mấy
bà nội trợ ùn ùn bay vào, hết lựa đồ rồi kêu tính tiền, khiếu nại này nọ kia khiến
cho cô dù nhanh tới đâu cũng không chạy xuể.
"Haha, giờ cậu có cần tớ nữa không?"
"Hôm nay thôi, chỉ hôm nay thôi Gekikara à."
Thế là Gekikara phụ với Black, hai người cùng nhau làm việc ở tiệm tạp
hóa.Gekikara cũng rất vụng về, đụng đâu rớt đó, nhưng cô cũng đã giúp Black được
rất nhiều việc,cho đến khi trời gần tối.
"Ya~~. Mệt quá đi..." Gekikara lăn đùng trên ghế, duỗi thẳng
tay chân, "Còn mệt hơn khi đánh nhau nữa."
Black chỉ nhìn cô rồi cười. Trong mắt Black, Gekikara chỉ như một đứa
em nhỏ.Khác hẳn với Shibuya và Torigoya, Gekikara trong đầu chỉ có lấy đánh
nhau là niềm vui.Nhưng bây giờ cô đã thật sự nghiêm túc về việc tốt nghiệp,
Black rất mừng.
“Vậy, bây giờ cậu cứ về trước.Tớ còn phải dọn dẹp cửa hàng rồi mới đóng
cửa được.”
“Tớ chờ cậu.”Chỉ ba từ, nhưng ba từ này đi kèm với vẻ mặt nghiêm túc của
Gekikara khiến cho Black không còn ý định bảo cô về trước nữa.
Một tiếng nữa trôi qua, cuối cùng thì Black cũng đã hoàn tất công việc
dọn dẹp.Hiện tại cô cùng với Gekikara và đứa con của mình đi về nhà.Trên đường
về không ai nói gì với người còn lại. Bầu không khí im lặng cứ thế tiếp diễn
cho đến khi Black lên tiếng.
“Nhà cậu…ở hướng khác cơ mà.”
“Làm sao tớ có thể để cậu đi một mình với thằng nhóc về nhà, trong khi
đường thì vắng thế này.”
“…”
Lại một lần nữa, sự im lặng lại bao trùm lên hai con người này.Họ không
biết nói gì với người còn lại, cứ sải bướcđi bên cạnh nhau như thế này.Cứ như
thế cho đến khi cả hai về đến nhà Black.
“Cậu…về được rồi…”
“Tớ có thể ở lại đêm nay không?Có làm phiền cậu không?”
“Không…”
“Vậy thì tốt.” Gekikara bước vào nhà Black và giúp cô bế đứa bé trên
tay vào phòng ngủ. Nhà của Black cô không còn lạ gì, đây là nơiđược cô ghé thăm
thường xuyên. Khi thì qua vì Rappapa có việc, khi thì ngủ lại.Đây là nơi mà cô
cảm thấy cuộc sống của mình có thể trở nên yên bình.
Trong khi Gekikara bế đứa nhỏ vào phòng ngủ thì Black vào bếp nấu nướng,
có khách qua nhà cần phải chu đáo, chứ như bình thường thì cô đã không ăn tối
mà vào phòng ngủ luôn rồi. Cô cảm thấy chỉ cần nhìn đứa con trai của mình ngủ
ngon giấc, thì đã có thể no căng bụng .Nhưng, tại sao cô lại tin tưởng Gekikara
để cậu ấy trông con hộ nhỉ?Chẳng may Gekikara trở nên điên loạn, vứt con cô xuống
đất thì sao…? Bao nhiêu viễn cảnh không mấy tốt đẹpthi nhau hiện ra trong đầu của
Black.Thế rồi, bỗng dưng cô nghe tiếng đứa nhỏ khóc.Cô vội chạy thật nhanh vào
phòng ngủ.Và trước mặt cô là Gekikara cùng đứa nhỏ trên tay. Gekikara đang cố gắng
làm nó nín khóc bằng những trò đùa của mình.
“Yosh yosh…nín đi nào con ngoan.Rồi Papa sẽ nói Mama Yuki mua kẹo cho
con.”
“Papa???Có phải
mình nghe nhầm không?”Black suy nghĩ.“Sao Gekikara lại
nhận mình là cha của đứa nhỏ chứ…”
Sau khi ăn xong bữa tối, Gekikara phụ Black làm công việc nhà. Quét
nhà, lau nhà, rửa chén,…đủ thứ.
“Black !”
“Sao?”
“Cha đứa nhỏ…là ai vậy ?”
“…”
“Cậu sẽ không đánh tớ vì câu hỏi này đâu phải không?”
Black lấytay mình vuốt lên đôi má đỏ hồng của con trai, và nghĩ sẽ phải
nói gì với Gekikara khi bạn thân cô hỏi câu hỏi không ai được quyền hỏi.
“Là người mà tớ thầm yêu…từ cấp 2…” Black ngập ngừng, “Tớ yêu cậu ta,
nhưng đến năm cuối cấp 2 thì cậu ta chuyển trường, khi tớ vẫn chưa kịp ngỏ lời.
Một năm trước, lớp bọn tớ họp mặt, tớ đã gặp lại cậu ấy. Cũng sẽ chẳng có gì xảy
ra nếu…nếu tớ không quá chén…và không ngủ thiếpđi…”
“Cậu để yên cho hắn sao…?” Gekikara nhìn người bạn thân của mình đang cố
kìm nén những giọt nước mắt mà trong lòng cảm thấy nhóiđau.
“Tớ…vẫn còn yêu cậu ta…Tớ…không biết làm gì cả. Khi mang thai đứa nhỏ,
tớ vẫn nghĩ mình sẽ tự nuôi nấng nó…nhưng…thật lòng…tớ muốn cậu ta quay lại và
nhận mình là cha của nó…” Dù cố gắng nhưng cô vẫn không thể kìm nén những giọt
nước mắtđang chực trào ra, Black bật khóc.Rất ít khi cô khóc, lần cuối cùng chính
là lần mà khi cô, Shitennou và Sado-san nhìn Yuko-san ra đi mà bất lực, không
thể làm được gì.Và lần này, cô lại để cho nước mắt của mình rơi xuống, từng giọt
từng giọt long lanh.
Bỗng nhiên, cô nhận thấy sự ấm áp đang bao quanh mình. Chính là
Gekikara, là Gekikara lạnh lùng, khát máu đang ôm cô, vàđang vỗ về, an ủi cô. Vì
trước mặt Gekikara, đây không phải là một Black mạnh mẽ, một Black trầm tính,một
Black bình tĩnh - thủ lĩnh của Shitenou nữa, mà chỉ là một Kashiwagi Yuki cô đơn,
và cần một người ở bên cạnh chăm sóc.
Có lẽ vì quá mệt mỏi sau một ngày dài làm việc mà Black đã ngủ thiếpđi trêncánh
tay của Gekikara. Khẽ đặt nhẹ Black xuống giường, bên cạnh đứa con trai của cô ấy,
Gekikara mỉm cười. Cô lấytay vuốt tóc Black, và khẽ đặt môi mình lên môi của
người con gái đó.
“Black…cậu có biết rằng…tôi yêu cậu…từ lâu lắm rồi…”
“Tôi không hiểu sao… Yuko-san cũng tốt với tôi, Shitenou cũng tốt với tôi,
nhưng tôi lại không thể có một tình cảm nào cho họ ngoại trừ lòng ngưỡng mộ của
tôi dành cho Yuko-san, sự tin tưởng dành cho Sado-san, và tình cảm bạn bè dành
cho Shibuya và Torigoya.” Đối với Gekikara thì cô còn dành cho Black sự quan tâm,
chăm sóc, và cả trái tim của mình. Nhưng cô chỉ nhận ra điều này khi Rappapa đang
diễn trận đánh với Maeda. Sado-san bảo với cô rằng Black đã bị hạ, bởi Daruma,
Gakuran, Kabuki Sister, và Maeda Atsuko. Và từng người, từng người một trong nhóm
đó đã gục ngã dưới chân Gekikara.Tại sao cô lại đánh họ?Có phải vì cô là thành
viên của Rappapa còn họ là người chống đối? Hay vì đánh nhau làm cô cảm thấy hứng
thú? Đúng, nhưng chỉ là một phần. Cô đánh họ, vì họ dám động vào Black của cô,
động vào người mà cô yêu. Cô nhận ra, cô yêu Black, yêu bằng cả trái tim.Thế nhưng
Black không hề biết điều này, tình yêu của Black lại dành cho người khác, một
người con trai, và người đó bây giờ lại để cho Black một mình với đứa con, vật
lộn với cuộc sống bộn bề lo toan này.
“Black, tôi sẽ làm mọi thứ vì cậu, cho dù tôi có
phải hy sinh cả mạng sống của tôi, tôi vẫn làm nó vì cậu.” Sau khi xác định những
gì cần làm, Gekikara gục đầu xuống giường của Black và chìm vào giấc ngủ.
End chap 1.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét